Saved Font

Trước/547Sau

Thần Chủ Ở Rể

Chương 544

Màu Nền
Màu Chữ
Font Chữ
Cỡ Chữ
Kiểu Màu
CHƯƠNG 544

“Cho dù trước đó, tôi còn tự cho nhà họ Triệu các người cơ hội, hy vọng các người có thể nhận ra sai làm của mình, các người thật lòng tạ lỗi với nhạc mẫu và Thanh Hà, tôi cũng sẽ không ngại tha thứ cho các người!!”

Lòng Vương Bác Thần lạnh như sắt thép, hàn băng, sát khí tàn sát bừa bãi, như thần như ma, ngữ khí lạnh lùng.

“Bây giờ, tôi mới biết, tôi đã sai lầm quá rồi!!”

“Giết các người cả ngàn lần cũng không thể hết hận!!”

“Bà đáng chết, nhà họ Triệu càng đáng chết hơn!!”

Bà cụ Triệu bị dọa đến hồn bay phách lạc, hét lớn: “Đừng giết tôi, thần chủ, đừng giết tôi, ngài không thể giết tôi, tôi là bà của Triệu Thanh Hà, tôi là bà của Triệu Thanh Hà, nếu ngài giết tôi sẽ mang tiếng xấu trên lưng, ngài đừng giết tôi, xin ngài đừng giết tôi.”

Người càng già càng sợ chết, Bà cụ Triệu cũng không ngoại lệ.

Bà lão già vô cùng ác độc này cuối cùng cũng biết sợ rồi!

Khi đối diện với cái chết, bà già không có điểm mấu chốt, còn ngoan độc hơn cả kẻ thù này, sợ, đã biết sợ rồi.

Hiện tại, rốt cuộc bà ta cũng nhớ ra mình là bà của Triệu Thanh Hà, khi tra tấn Triệu Thanh Hà không ngừng, bà ta trước giờ chưa từng coi Triệu Thanh Hà là cháu gái của mình!

Khi sắp chết, mới nhớ ra, Triệu Thanh Hà chính là cháu gái của mình!!

Bây giờ bà ta cũng biết Triệu Thanh Hà là cháu gái của mình, trước kia khi chiếm đoạt công ty, bắt nạt cô nhi quả phụ, khi ngược đãi Dao Dao, bà ta đã từng xem cả nhà Triệu Thanh Hà là người nhà của mình sao?

Chưa từng!

Chưa từng có!

Vương Bác Thần lạnh lùng nhìn bà ta, đột nhiên trong tay bắn ra ba cây ngân châm mảnh như lông trâu, bay thẳng về phía ba người Bà cụ Triệu, Triệu Long và Triệu Hồng.

Gương mặt anh hiện lên nụ cười như thể ác ma, âm trầm nói: “Trong ba người, chỉ có một người có thể sống!”

Bà cụ Triệu như thể gặp phải quỷ sai câu hồn, vẻ mặt sợ hãi, quỳ dưới đất không ngừng dập đầu: “Đừng giết tôi, tha cho tôi, tôi là bà của Triệu Thanh Hà, tôi là bà của Triệu Thanh Hà, thần chủ, tha cho tôi đi, tôi sai rồi, ta thật sự biết sai rồi, tha cho tôi đi.”

Vương Bác Thần còn chẳng thèm liếc bọn họ một cái.

Bà cụ Triệu điên cuồng hét: “Thần chủ, tha cho tôi đi, ngài giết Triệu Hồng, Triệu Long đi, hai người đó đáng chết, dùng mạng của hai người họ đổi lấy mạng của tôi, tha cho tôi đi. Tôi sai rồi, tôi sai rồi. Tôi dùng mạng của hai người họ đổi lấy mạng của tôi, tôi chỉ còn sống được mấy năm, ngài đừng giết tôi, đừng giết tôi.”

“Long, Hồng Hồng, hai người mau chết đi, hai người chết ta có thể sống.”

Triệu Long giận dữ hét: “Lão bất tử, đều tại vì bà, đều tại bà hại tôi thành cái dạng này, bà chết nhanh đi, sao bà còn chưa chết, bà mau chết đi, bà còn sống chính là tai họa, bà mau chết đi, bà mau chết đi. Hồng Hồng, ba là ba con, con mau chết đi, con chết ba có thể sống, con và bà con mau chết đi.”

Triệu Hồng hét lớn: “Hai người đều chết hết đi, hai người đều chết đi, con không muốn chết, con không muốn chết. Hai người đã sống lâu như vậy rồi, hai người cũng sống đủ rồi, con còn trẻ, con còn chưa sống đủ. Bà, ba, con xin hai người, hai người mau chết đi, hai người để con sống đi, con là trẻ nhất, con còn chưa sống đủ.”

Trước/547Sau

Theo Dõi Bình Luận


Truyện Convert : Quý Nữ Trọng Sinh: Hầu Phủ Hạ Đường Thê